Tô Thị Kim Hòa

Mã số SV: 9711078
Sinh ngày: 19.09.1977
Địa chỉ thường trú: Thôn Lạc Sơn – Lạc Lâm – Đơn Dương – Lâm Đồng

Hòa hiện đang định cư tại Hoa Kỳ.

Chỗ ở hiện tại: Hoa kỳ
Điện thoại liên lạc:
Nick yahoo: mimoza19962004

About these ads

About Admin

Lớp AVK21F Chuyên ngành Anh Văn Khoa Ngoại Ngữ Đại Học Đà Lạt Khóa 1997 - 2001

Posted on Tháng Tám 19, 2009, in Bảng Phong Thần, Tô Thị Kim Hòa and tagged . Bookmark the permalink. 10 phản hồi.

  1. Chẳng hiểu sao có những chuyện chẳng rõ rằng, chẳng định hình-nói là chung buồn phiền vơ vẩn, cứ đến, đi, rồi lại đến, rối ren thật…! Mỗi khi như thế thấy tâm hồn trống vắng, nhớ nhung,cô đơn,rồi khát khao một điều gì đó cũng chẳng biết.., thôi thì kệ, cái gì rồi cũng qua đi.
    Hôm nay đọc bài Nỗi nhớ trong blog của elizCua thấy rất hay, sao mà giống tâm trạng của mình qua nên coppy lên đây, nếu lớp mình ai có rảnh thì đọc nhé.
    Nỗi Nhớ.
    Có những điều trôi qua, có những người trôi qua, có những tình cảm trôi qua, và có những thứ đọng lại trong ta thì đó là nỗi nhớ”

    Sáng nay, bước chân xuống đất, cảm nhận nền gạch, ôi lạnh quá!. Vội rút chân lại, chui mình vào chăn ấm, ngồi thu mình vào trong cái ấm áp của tấm mền, ôi sao ấm vậy, ấm như….. vòng tay của người ấy. Lại nhớ!!!

    Sao đôi lúc, cái nỗi nhớ như một tên trộm, núp sẵn đâu đó, chờ những khi con tim ta bỏ ngỏ thế là nhảy vào đánh cắp nước mắt của ta. Ghét thật!. Đôi lúc cái lạnh của thời tiết không thể nào so sánh với cái giá lạnh ở trong tình cảm của mỗi con người. Cái lạnh ngoài da có thể lấy áo ấm, lấy chăn bông lấy hộp quẹt đốt lên một ngọn lửa, thế là ấm trở lại, nhưng còn cái lạnh trong tận sâu con người thì sao nhỉ? Không thể dùng áo mặc cho trái tim, không thể đắp chăn cho nó, chỉ cầu mong một ngọn lửa của ai đó thắp lên để nó bớt lạnh mà thôi. Thế nhưng sao người ấy không thể làm được nhỉ, điều đơn giản lắm mà, chỉ cần nói là “mùa đông lạnh đấy, thêm một cái áo ấm nữa nhé!” thì đã mặc cho trái tim một cái áo, hay “Tối trời hay trở lạnh hãy trùm mềm thật kín và hãy nghĩ đến nhau nhé!” có thêm một tấm chăn bông, hay đơn giản chỉ cần nói với giọng run lập cập và chỉ nói được ba tiếng trong thời gian 15 phút “ tớ yêu ấy” thế là bây giờ không cần hộp quẹt nữa mà sẽ là một trận hoả hoạn trong trái tim rồi.

    Thế rồi trong tấm chăn bông, ta ôm lấy chính ta, cầm lấy bàn tay của chính mình, để tưởng rằng tay “ấy” vẫn đang nắm, ôm lấy chính mình để khoả lấp vòng tay ai kia, mới thấy rằng Nỗi nhớ sao mà đáng ghét vậy.
    Ta đã nhiều lần đạp xe thật nhanh ra phố trong trời mưa với bộ quần áo trên người mà không mặc áo mưa, để không thể phân biệt mình khóc hay chỉ là giọt nước mưa trên trời rơi xuống. Ta chạy thật nhanh trong thời tiết lạnh cắt da, mọi người nói “không binh thường” nhưng ta vẫn chạy, chạy đến khi nào mồ hôi chảy nhiều như nước mắt, đó sẽ là giọt nước mắt của trái tim., hay chạy ra một nơi thật vắng hét thật to lên là “Nỗi nhớ ơi!!!! Ta ghét mi lắm!!! Mi làm ta khóc rồi nè!! Mi hãy đi đi!” nhưng sao không thể nào hét ra tiếng, nó chỉ ầm ừ rồi khóc trong tim ta. Nhưng cuối cùng cũng chẳng thể nào lấy cái lạnh của thời tiêt để làm nguội lạnh đống lửa mà người ấy đã vô tình hay cố ý thắp sáng trong tim ta. Để rồi người ra đi, ngọn lửa cũng không thể tàn, nó vẫn âm ỉ cháy, và chỉ cần 1 lần nữa thôi, chỉ 1 lời nói thôi, chỉ 1 câu hỏi han thôi nó vẫn bùng lên, đốt cháy thêm từng thanh Nỗi nhớ.

    Có hôm bật tivi lên, phim Han Quoc , có 1 anh chàng chạy chiếc xe đạp thật nhanh đến nhà người ấy, thời tiết thật là lạnh, và nhà rất xa. Khi cô gái ra mở cửa thì, anh chàng vẫn đang còn thở hổn hển, cô gái hỏi “ sao anh lại tới đây giờ này, đường xa mà trời lại lạnh nữa?”, chàng trai trả lời “ không phải anh tới, mà chỉ có nỗi nhớ em tới và chỉ muốn nhắn với em rằng “ anh yêu em””. Thật lãng mạn. Nhưng thôi kể nữa thì cái tên Nỗi nhớ đáng ghét ấy lại quay lại, nhưng thật lòng chỉ muốn nói là “Nỗi nhớ ơi xin mi đừng đến, nếu đến rồi thì đừng bỏ ta đi”.
    - Theo blog cua elizCua-

  2. Ôi, lâu lắm rồi mới có người nhắc lại cho mình nhớ” Nổi nhớ là …. gì”

  3. Hi Chi,
    Em se nhac that nhieu chuyen dang iu lam.
    Nhung chi dung bo chay nhu hom bua luc e dang say me ke chuyen tinh iu nhe. Chi bo chay lam e chang bit ke tiep cho ai, the la chuyen tinh iu lai giang do….

  4. Đừng nói chuyện iu đương với “bà” Trang làm gì!!!
    Bà í thèm, mắc công lại mang tội ác…
    ….

  5. hihi, lâu rùi mới đọc được một bài viết lãng mạn như thế … vầy…. !!!!!!!!!! Mọi người ơi hãy dành vài phút mỗi ngày làm cho tâm hồn mình bay bổng tí cho đời thiêm vui :)

  6. Kể các bạn nghe câu chuyện này cho dzui thui:
    “Robot Chống Nói Dối

    Anh Tèo rất được các bác “chào-hàng” cũng như các vị chợ trời mến chuộng vì anh sẵn sàng mua những vật dụng lỉnh-kỉnh nhiều khi chẳng có ích lợi gì cả. Vợ anh, chị Bé Tám, đã chịu thua tật này từ lâu vì không sao nói cho anh bỏ được. Ngày nọ, anh Tèo mang về nhà một vật lạ giống như người máy robot. Nhưng anh bảo đây chính là một cái máy dò nói dối.

    Chiều hôm đó, đứa con trai tên Cu Tí, 11 tuổi, đi học về trễ 2 tiếng đồng hồ, Tèo hỏi:
    - Con đi đâu mà giờ này mới về?

    Tí trả lời:
    – Mấy đứa con đi thư viện làm bài chung.

    Người máy bèn đến gần ii1 tát cho nó một cái như trời giáng, làm nó gần té xuống đất luôn.. Ba nó nói:
    - Robot này là máy dò nói dối đó con à, mày nói dối là nó biết liền, nói thật đi, con đi đâu?

    Tí cúi đầu nói:
    - Con đến nhà bạn coi phim.

    - Con coi phim gì dzậy?

    Tí trả lời:
    - Phim “Chơi vơi của Bùi Thạc chuyên”

    Một lần nữa, người máy đến tát cho Tí một cái nữa. Tommy vội vàng nói
    lại:
    - Tụi con coi phim ” Yến Vi ” và ” Hậu Nhật ký Vàng Anh” Con xin lỗi đã nói dối.

    Tèo nghiêm mặt nhìn con:
    - Mày thật đáng xấu hổ, hồi đó bằng tuổi mày, không bao giờ bố dám nói dối cha mẹ.

    Người máy lẳng lặng đến tát cho Tèo một cái đích đáng.

    Thấy vậy, Bé Tám ôm bụng cười ngặt ngoẽo, cười đến chảy nước mắt:
    - Đáng đời anh chưa, thằng Tí thật đúng con anh.

    Nghe vậy, người máy lập tức đi đến tát cho Bé Tám một cái, khiến cô ta té lăn bò càng trên mặt đất …?!

    ( Sưu tầm)

  7. Sắp đến ngày Phụ Nữ VN rùi, muốn viết gì mà sao đầu óc trống rỗng quá, lại lục lọi Internet, quyết tâm tìm một bài thật hay của ai đó để tặng cho chị em phụ nữ lớp mình, hihi.

    Gửi tặng bài viết này cho Ms Trang và các chị em phụ nữ lớp avk21f nha.

    Tình thư phút 89
    Thursday, 9. July 2009, 10:13:41

    Moment, xxx

    Nhiều người đàn ông rất ngại có cô người yêu thông minh, còn anh thì sao?

    Anh thân yêu,

    Em nhớ có lần em than vãn với một cô em gái về sự hiền lành của anh, cô ấy đã phản pháo với em ngay: “Anh chịu cưới chị chứng tỏ anh là người vô cùng bản lĩnh, đàn ông bình thường chẳng dám rớ đến chị đâu!”.

    Em ngẩn tò te, hóa ra em bị xếp vào “tầng lớp” phụ nữ có nguy cơ ế rất cao, bởi vì cha mẹ lỡ sinh ra em cá tính và thông minh… hơi bị quá!
    Từ khi ngộ ra điều đó, em cứ lâng lâng với ý nghĩ rằng mình thật may vì đã được bạch mã hoàng tử ngắm nghía rước về dinh, dù vướng vào cái khiếm khuyết mà đàn ông trông thấy đã… cạch!

    Lấy phải người như em, có thể tụi mình đôi khi giống bạn nhiều hơn là vợ chồng kiểu mẫu. Là tất cả vấn đề lớn nhỏ trong nhà đều được lôi ra bàn bạc hoặc tranh cãi với nhau để đi đến kết quả tốt nhất. Là em xin thề sẽ không ngoan ngoãn dạ thưa nhưng biết nghĩ ra những niềm vui bất ngờ, hoặc biết dụi vào lòng anh như một con mèo ngoan những khi cần thiết.

    Em hứa cũng không làm người nội trợ đảm đang nhưng biết sử dụng “nguồn lực hỗ trợ” để tổ chức cho nhà cửa tinh tươm và những bữa cơm ngon miệng sau một ngày cả hai mệt nhoài vì công việc trở về nhà. Là mỗi sáng ra anh có thể ngắm em xinh đẹp đi làm chứ không phải đối mặt với một hình ảnh đầu bù tóc rối, lúc nào cũng sẵn sàng tung chưởng bằng những lời chua chát hoặc ta thán. Là câu chuyện gia đình của mình sẽ mang dáng dấp hài kịch nhiều hơn những trang tiểu thuyết bi ca!

    Một phụ nữ thông minh thật sự chắc chắn sẽ biết ghi bàn thắng trong sự nghiệp, đủ để sẻ chia với anh gánh nặng về áo cơm thường nhật (nhất là trong thời buổi khủng hoảng như hiện nay); sẽ biết kề vai sát cánh với anh trong việc tạo dựng mái ấm thật sự là riêng của chúng mình; biết đâu là mục tiêu quan trọng của đời mình để mà lên kế hoạch hành động theo từng giai đoạn cụ thể của cuộc đời, sao cho mình có thể hài lòng với hiện tại và biết hạnh phúc với những gì mình đang có.

    Anh ạ, một người phụ nữ thật sự thông minh sẽ tự tin khoác tay và kiêu hãnh đi bên cạnh anh chứ không hề lùi lại phía sau. Có thể sẽ trao anh một cuộc sống không phải là mặt hồ phẳng lặng mà là những tháng ngày sống động. Và cũng sẽ biết trao trái tim chân thật, ánh nhìn ấm áp mà bỏ qua cám dỗ của những viên kẹo lấp lánh bọc đường.

    Anh ạ, đây là phút 89 trong thời thanh niên sôi nổi của chúng mình, em tuy hơi sờ sợ thành bà cô già khó tính nhưng cũng mong anh cân nhắc để chúng mình có thể “chung thân” với nhau một cách tự nguyện và… mãn nguyện.

    MAIKA – Tuổi trẻ online

    Cũng có người nói em thông minh nhưng sao anh vẫn luôn bảo em là ngốc ?

  8. Eo ơi , mấy câu này lãng mạn quá, chắc mình cũng sẽ copy rồi gửi thẳng cánh đến 1 anh chàng nào đó trong tương lai thôi….

    ANH SẼ NÓI : A YÊU EM Ngốc Àh)

    Có 1 người hỏi anh :
    Anh sẽ yêu em trong bao lâu
    Anh trả lời là a sẽ yêu em trong 4 ngày
    Đó là XUÂN HẠ THU ĐÔNG

    Người ta nói sao a yêu em nhiều wa vậy
    Haizz … Vậy thôi a sẽ yêu em trong 3 ngày
    Đó là HÔM QUA , HÔM NAY VÀ NGÀY MAI

    Người ta nói Vẫn nhiều :
    Hix … Vậy thôi a sẽ yêu em trong 2 ngày
    Đó là ngày CHẴN và ngày LẼ

    Người ta nói vẫn còn nhiều lắm :
    Haiz ….. zậy a chỉ yêu e một ngày thôi
    Đó là ngày ANH CÒN SỐNG ….
    Ctrl C + Ctrl V ( Internet )

  9. Đóa hoa khát vọng

    Có một nàng hoa Violet yêu kiều và ngào ngạt hương sống bình yên giữa đám bạn bè, đong đưa một cách hạnh phúc giữa muôn hoa khác trong một khu vườn vắng. Một buổi sáng nọ, khi những cánh hoa vẫn còn lấp lánh những hạt sương đêm, nàng nghiêng đầu và ngó quanh; nàng bỗng thấy nụ hoa hồng xinh đẹp vươn người lên cao một cách tự hào giống như ngọn đuốc đang cháy tỏa ánh sáng rạng ngời.

    Nàng hoa Violet hé đôi môi màu xanh da trời và nói: “Thật không may làm sao khi ta sinh ra trong kiếp hoa này, với một vị trí hèn mọn làm sao. Mẹ tự nhiên đã tạo ra ta sao ngắn ngủn và nghèo nàn thế này… ta sống lè tè ngay mặt đất và không thể nào vươn được lên bầu trời trong xanh, hay ngước mặt đón ánh mặt trời như những nụ hồng kia”

    Và khi nụ Hồng nghe những lời của người bạn láng giềng này, nàng đã cười và phê phán, “Em nói nghe kỳ lạ làm sao. Em đã thật may mắn mà em không biết vận may của mình. Mẹ tự nhiên đã ban tặng cho em một sắc đẹp và hương thơm mà bà đã không cho bất kỳ ai khác… Hãy dập tắt ý nghĩ ấy đi, bằng lòng với chính mình và nhớ rằng ai tự hạ thấp mình sẽ được nâng lên và ai tự nâng mình lên sẽ phải bị đè bẹp.”

    Nàng hoa Violet trả lời, “Chị đang an ủi em bởi vì chị có được điều mà em ước ao… Chị còn định làm đắng lòng em với cái ý nghĩa chị là người vĩ đại… Thật đau đớn làm sao khi thuyết giáo về sự may mắn cho một trái tim đang đau khổ! Và mạnh mẽ thay khi đóng vai một kẻ dạy đời giữa kẻ yếu ớt”

    Mẹ tự nhiên đã nghe thấy cuộc nói đối thoại giữa hoa Violet và hoa hồng; bà lại gần và nói: “Con gái violet của ta, điều gì đã xảy đến với con thế? Con đã từng rất ngọt ngào và khiêm cung trong tất cả những lời nói và hành động kia mà. Ðiều gì đã thâm nhập vào trong trái tim và làm cho con trở nên lạnh lùng thế kia?” Với một giọng bào chữa, Violet trả lời bà: “Ồ, người mẹ vĩ đại và nhân hậu, đầy lòng thương yêu và cảm thông, con van mẹ bằng tất cả trái tim và tâm hồn mình, hãy ban cho con một đặc ân và cho phép con được làm hoa hồng trong một ngày”.

    Mẹ tự nhiên đáp: “Con không hề biết điều con đang tìm kiếm; con không nhận nhức được tai họa tiềm ẩn đàng sau tham vọng mù quáng của con. Con sẽ hối hận nếu con là một hoa hồng, và khi đó việc ăn năn cũng là vô ích”. Violet nài nỉ. “Hãy cho con thành một đóa hồng cao lớn, bởi vì con ước mong được ngẩng cao đầu với một niềm kiêu hãnh; đây sẽ là việc của riêng con, con bất chấp số phận mình ra sao.” Mẹ tự nhiên quát lên: “Ðóa hoa violet bất trị và ngu dốt kia, ta sẽ cho mi được toại nguyện, Nhưng khi tai họa rơi xuống đầu mi, mi hãy than khóc với chính mình đấy”

    Và mẹ tự nhiên vươn ngón tay huyền bí và kỳ diệu ra, chạm vào rễ của Violet, Violet lập tức biến thành một đóa hồng cao lớn, vươn lên trên tất cả những đóa hoa khác trong vườn.

    Bầu trời chiều bỗng dầy đặc mây đen, tiếng sấm dữ dội phá tan sự tĩnh lặng, một trận mưa như trút xuống khu vườn cùng những trận cuồng phong. Cơn bão dữ làm gãy nát cành và trốc gốc những cây hoa cao lớn, chỉ chừa lại những cây nhỏ nằm sát mặt đất thân thương. Khu vườn đơn độc ấy đã hứng chịu tai ương của những trận không chiến. Khi cơn bão tan đi, trời quang mây tạnh, tất cả những cành hoa kia nằm sõng sượt và không một cây nào có thể thoát khỏi cơn phẫn nộ của Tự nhiên ngoại trừ một nhóm violet nhỏ bé, náu mình bên cạnh bức tường của khu vườn.

    Ngước đầu lên và nhìn thấy thảm kịch của các loài thảo mộc khác, một trong những đóa hoa violet mỉm cười hạnh phúc và lao xao với đồng loại: “Hãy nhìn cơn bão tố đã làm gì đối với những đóa hoa hợm hĩnh đây này!”. Một nàng violet khác nói: “Chúng ta tuy nhỏ bé, và sống lè tè dưới đất, nhưng chúng ta an toàn trước cơn thịnh nộ của bầu trời”. Và nàng violet thứ ba thêm vào, “Bởi vì chúng ta thấp bé nên cơn bão kia không thể nào đánh bại được”

    Vào giây phút ấy, nữ hoàng của loài violet đã nhìn thấy bên cạnh mình đóa hoa violet “cải đạo” kia bị gãy gập sau cơn bão và đang quằn quại trên nền đất ẩm giống như một thương binh trên chiến trường. Nữ hoàng violet nhìn lên, gọi cả họ hàng và nói: “Hãy xem kìa, các con gái của ta, hãy suy nghiệm về những gì mà Sự Tham Vọng đã đối xử với đóa hoa Violet, kẻ đã trở thành hoa hồng trong một giờ. Hãy nhớ rằng cảnh tượng ấy là một lời nhắc nhở cho số phận tốt đẹp của các con.”

    Ðóa hoa hồng đang hấp hối kia lay động và dồn hết tàn lực, khẽ nói:

    “Các chị là người bằng lòng với mình, nhu mì và khờ khạo; tôi không bao giờ khiếp sợ bão tố. Ngày hôm qua, tôi cũng thế, đã hài lòng và mãn nguyện với Cuộc Sống, nhưng Sự Mãn nguyện đã như một thanh chắn, chặn giữa sự tồn tại của tôi và cơn bão dữ của Cuộc Sống, giam hãm tôi trong một sự bình yên bạc nhược và thiếu sinh khí và sự tĩnh lặng trong tâm hồn. Tôi có thể sống một cuộc sống như các chị đang sống bây giờ đây bằng cách bám chặt vào mặt đất với nỗi lo sợ… tôi có thể chờ cho mùa đông phủ tuyết lên mình và Thần Chết mang tôi đi, cũng như sẽ mang đi tất cả những hoa violet khác… giờ đây tôi đang hạnh phúc vì tôi đã vượt ra khỏi cái thế giới nhỏ bé của mình để khám phá được sự huyền bí của Vũ trụ…. Ðiều mà các chị chưa bao giờ đạt đến. Có thể là tôi đã quá nhiều Tham Vọng, nhưng tôi đã lắng nghe sự tĩnh lặng của màn đêm, tôi nghe bầu trời nói với trái đất rằng: Khát vọng vươn lên là mục đích chủ yếu của bản chất chúng ta. Vào giây phút đó tâm hồn tôi xao động và trái tim tôi mong mỏi vươn tới một vị trí cao hơn sự tồn tại hữu hạn của tôi. Tôi nhận ra rằng ở vực thẳm không thể nào nghe được bài ca của các ngôi sao, và chính giây phút ấy tôi bắt đầu chiến đấu chống lại sự nhỏ bé của mình và thèm khát những gì đã không thuộc về tôi, cho đến khi sự nổi loạn đã biết thành một sức mạnh vĩ đại, và sự ao ước biến thành một chí hướng… Tự Nhiên, là một đối tượng vĩ đại cho những giấc mơ sâu thẳm trong con người chúng ta, đã ban cho tôi một đặc ân và chuyển tôi thành một hoa hồng với ngón tay kỳ diệu của người.

    Hoa hồng im lặng một chút, và bằng giọng nói yếu ớt, pha lẫn niềm kiêu hãnh và sự mỹ mãn, nàng nói:

    “Tôi đã sống một giờ như một đóa hồng kiêu hãnh; tôi đã tồn tại trong một thời khắc như một nữ vương; tôi đã nhìn thấy Vũ trụ bằng con mắt của loài hoa hồng; tôi đã nghe tiếng thì thầm của bầu trời bằng đôi tai của đóa hồng và hứng ánh nắng với những cánh hoa hồng. Ơû đây có ai có được vinh dự như thế?”.

    Nói xong những lời này, nàng gục xuống với một giọng nói gấp gáp: “Bây giờ tôi sẽ giã từ cuộc đời, bởi vì linh hồn tôi đã đạt được ước nguyện. Cuối cùng tôi đã mở mang được trí óc về một thế giới bao la vượt khỏi cái thế giới chật hẹp mà tôi sinh ra. Ðấy là mục tiêu của Cuộc Sống … Ðấy là điều bí mật của Sự Hiện Hữu”. Nói xong đóa hồng run rẩy, từ từ khép lại những cánh hoa, trút hơi thở cuối cùng với một nụ cười tuyệt đẹp trên môi… một nụ cười tràn đầy niềm tin và hy vọng trong Cuộc Sống… một nụ cười của sự chiến thắng… một nụ cười của Thượng Ðế.

    Kahlil Gibran
    Nhị Tường dịch

    Lai CtrlC & CtrlV

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: